Chuyện của tôi

Please click here to see this article in English

Tôi bắt đầu việc "minh hoạ thời trang" một cách khá tình cờ và tôi cũng không nghĩ rằng sau này nó sẽ trở thành công việc chính của mình cho đến bây giờ. Phải nói rằng đó là một chặng đường dài mà tôi nghĩ mình nên viết ra để tự nhìn lại và ngẫm nghĩ trong nhiều năm tới nữa.

ESGI0888.JPG

Theo học ngành thiết kế thời trang tại Đại học Kiến Trúc Tp. Hồ Chí Minh, tôi đã hoàn tất 4 năm học và vẫn còn dang dở một bài tốt nghiệp. Năm 2013, tôi "tự ý" rời khỏi trường và bắt đầu đi làm với công việc chính là thiết kế.

Vào tháng 3.2015, tôi "post" bản vẽ minh hoạ màu nước đầu tiên của mình trên Instagram (tranh minh hoạ blogger Margaret Zhang) và may mắn được khá nhiều lượt thích lúc ấy. Vô cùng thích thú trước "thành quả" đó, tôi tiếp tục vẽ chỉ với mục đích là sẽ có thêm nhiều lượt thích và theo dõi trên Instagram. Ở thời điểm đó, tôi chưa có một chút khái niệm nào về lĩnh vực minh hoạ cũng như minh hoạ thời trang, hoàn toàn không. Khi ấy tôi đang làm công việc thiết kế cho một thương hiệu thời trang của Việt Nam, những khi rảnh rỗi sau giờ làm việc, tôi lại bày ra vẽ và xem đó là một hoạt động giải trí cho thoả đam mê. 

Không lâu sau đó, tôi nhận được một lời mời vẽ minh hoạ cho cuốn sách mới của nhà văn Phan Ý Yên. Khỏi phải nói là tôi mừng như thế nào, quá sức là bất ngờ. Thời điểm đó, số tiền mà tôi nhận từ việc vẽ tranh không quan trọng bằng "tranh vẽ của tôi sẽ được in trên cả ngàn cuốn sách" (!). Có thể nói đó là "thành tích" đầu tiên của tôi trong lĩnh vực này. Cho đến giờ thì tôi đã minh hoạ cho 2 quyển sách của nhà văn Phan Ý Yên được xuất bản bởi Phuong Nam Book. Tôi thấy mình thật may mắn.

Và tất nhiên là tôi vẫn tiếp tục sở thích vẽ tranh rồi "post" instagram và xem nó như một nghề tay trái của mình. Cứ thế, trên instagram của tôi tràn ngập hình vẽ và lượt follow cũng nhiều hơn. Rủi thay, tôi bị thất nghiệp sau đó. Nhưng khi ấy tôi cũng chưa xác định rõ là mình có thực sự đủ đam mê để theo đuổi lĩnh vực minh hoạ và có thể sống được với nó hay không.   

Câu trả lời là không. Vì thế, tôi nộp đơn vào vị trí Visual Merchandiser cho Mango Man tại Việt Nam "full-time", thời gian còn lại là những buổi tối hay ngày cuối tuần tôi dành cho việc vẽ và nhận một vài dự án minh hoạ nhỏ làm "part-time" kiếm thêm thu nhập. Vẫn nuôi đam mê nhưng khổ nỗi nó lại chưa nuôi nổi mình.

6 tháng sau đó, tôi thấy công việc "full-time" không còn phù hợp, nó trở nên nhàm chán trong khi việc duy nhất tôi muốn là ngồi vẽ. Nhưng lý do đó chưa đủ thuyết phục để tôi phải xin nghỉ việc. Tôi nhớ như in vào dịp tết năm 2016, một trận ốm suốt 2 tuần liền đã vắt kiệt sức lực. Tôi sốt miên man tưởng như muốn chết đi, đầu nóng ran quay cuồng, uống thuốc kiểu gì cũng không giảm đến mức phải vào viện. Trong đầu, tôi chỉ hiện ra một câu hỏi "nếu giờ chết đi thì điều gì làm mình hối tiếc nhất?", và câu trả lời rằng "sẽ hối tiếc những việc chưa làm được". Thực sự, phải đến lúc đối mặt với đau bệnh dữ dội, mới thấy trong đầu mình nảy ra những câu hỏi tưởng chỉ có trong tiểu thuyết hay phim ảnh mới thấy, mà người ta hay gọi là "drama".

Sau khi hồi phục tôi hiểu rằng sức khoẻ quan trọng đến mức nào và hơn hết tôi nhận ra thời gian qua mình đã phí hoài và chần chừ thực hiện rất nhiều thứ, trong đó có việc theo đuổi nghề minh hoạ. Và tôi biết lúc này mình phải chọn, không thể tiếp tục làm việc cả ngày lẫn đêm khi sức khoẻ thì có hạn, không thể làm nhiều việc một lúc khi đam mê chỉ có một và cũng chỉ có một lần để sống với nó. Tôi đã xin nghỉ việc để chính thức là một "freelancer".

Quyết định này thực sự rất khó khăn, khi giờ tôi phải chịu trách nhiệm với sự lựa chọn của mình. Tôi nhớ một câu nói, không rõ là của ai hay trong quyển sách nào với nội dung là "Thời điểm hiện tại, bạn cho rằng đó là giai đoạn khó khăn nhất tưởng như không thể vượt qua được nhưng rồi thời gian qua đi, đến khi nhìn lại bạn sẽ thấy nó không còn quan trọng nữa, tất cả chỉ là chuyện nhỏ".

Tôi bắt đầu lại từ đầu.

Tái bút: Những điều tôi viết trên đây hoàn toàn là từ chính trải nghiệm của bản thân, không "thêm mắm dặm muối" tạo kịch tính nhằm mục đích câu "view". Rất mong nhận được sự chia sẻ của người mọi người khi đã kiên nhẫn đọc đến cuối bài. Tôi sẽ vô cùng cảm kích.

Cảm ơn bạn đã đọc:)

Kiquy.

9.2018